Rừng xưa đã khép, em hãy ra đi.
- still Avocado
- 2 days ago
- 2 min read
Ý của bài rừng xưa đã khép, em hãy ra đi, được cắt nghĩa là viết cho một người con gái, bị quá khứ vây quanh, không thoát ra được, biết rằng không nên nhưng không muốn dứt, lúc nào cũng lôi mình về với quá khứ. Câu này nghĩa là câu chuyện kết thúc rồi, làm sao em tìm được đúng sai, nó kết thúc rồi thì em hãy bước ra với mùa xuân đi, em sẽ tiếp nhận được ánh sáng, và mùa xuân, em thoát khỏi cảm xúc đó đi em.
Rừng xưa đã khép, em hãy ra đi.
Mùa xuân đã đến, em hãy quay về.
Một trưa nắng bụi bặm tháng 12, người gặp em bởi một chút duyên thường, không có gì đặc biệt, trong một tinh thần lạc quan giả tạo, vui vẻ và thoáng có chút bất cần, thoải mái với người lạ như thể không cần giữ chút gì bởi họ không đủ quan trọng để em lưu tâm. Người nhìn thấy nổi buồn của em với đôi mắt trong suốt, nhìn thấy chuyện làm em tan nát vừa vặn nhỏ như cọng cỏ khô, người cắt nghĩa cho em rằng cuộc đời còn nhiều bất hạnh hơn thế, em hơi xin đừng buồn thêm. Người thương em lúc nào không hay, thấy em khóc khi rừng chiều đổ mưa mà em dịu dàng, mong manh như lụa, người thương.
Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô
Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa
Sau cơn mưa trời sẽ lại có nắng, còn nắng thì cớ chi em muộn phiền, giữa bao la thành thị, sao em cặm cụi làm mọi thứ một mình, loay hoay với những nếp sống mà người vốn không thể hiểu nổi.
"Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ cây
Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa
Rừng thu lá úa em vẫn chưa về
Rừng đông cuốn gió em đứng bơ vơ
Ta thấy em trong tiền kiếp với mặt trời lẻ loi
Ta thấy em đang ngồi hát khi rừng về nhiều mây
Rừng thu thay lá mưa bay buồn rầu
Rừng đông buốt giá mưa bay dạt dào
Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu
Ta vẫn mong em về đây cho đời đầy cuộc vui
Mùa xuân đã đến em hãy quay về
Rừng xưa đã khép em hãy ra đi."
Em lẫn vào dòng người, trôi vào dĩ vãng. Em mờ nhạt đi, rừng xưa sẽ quên em ngọt ngào, là em.
Comments